Madamchi Apple Slim Kẹo dẻo giấm táo giảm cân

0 bình luận

Lối tắt khởi nghiệp – Dane Maxwell

05/05/2021 | 2:30 chiều

Lối tắt khởi nghiệp – Dane Maxwell. Cách để xây dựng một doanh nghiệp có lợi nhuận bất kể chuyên môn

Bạn có đang tìm kiếm một bí quyết nào đó để thành công trong kinh doanh không? Nếu bạn muốn bắt đầu khởi nghiệp khi không có ý tưởng, tiền vốn, kinh nghiệm, và cả sự tự tin thì hôm nay Dane Maxwell sẽ bật mí cho bạn biết đó là gì thông qua cuốn sách Lối tắt khởi nghiệp của anh.

Ngay lúc bạn đọc những dòng này thì Dane Maxwell đã sở hữu 5 doanh nghiệp khởi sự thành công và tạo ra 15 triệu phú xuất phát từ con số 0 nhờ vào những bài học đắt giá của anh. Họ đã thay đổi cuộc đời mình nhờ những tư duy đúng đắn mà cuốn sách chia sẻ.

 

Bí quyết kinh doanh thành công

Trong một bài viết nào đó tôi đã đọc được, tác giả chia sẻ thế này: “Để phát triển bản thân, bạn phải biết điều khiển cái tôi của mình, không cho nó thốt lên “tôi biết rồi”. Khi đó, cái tôi lên ngôi, tâm trí bạn sẽ đóng chặt lại, bạn sẽ không chịu lắng nghe và tiếp thu thêm bất cứ kiến thức nào nữa. Vì vậy, lắng nghe là rất quan trọng.” Trong cuốn sách lối tắt khởi nghiệp tác giả cũng đề cập đến vấn đề này. Lắng nghe sẽ mang lại thành công cho bạn.

Đã rất nhiều doanh nhân khởi nghiệp kinh doanh vì muốn chứng tỏ bản thân của họ. Họ muốn giành lấy chiến thắng, muốn giải quyết nhu cầu làm giàu của mình, muốn sự tôn trọng và cả ánh hào quang. Nhưng bạn đừng quên, kinh doanh là tạo ra những điều có giá trị phục vụ cho khách hàng. Bạn cần phải lắng nghe họ. Đừng chỉ tập trung xây dựng đế chế của riêng mình. Khi bạn lắng nghe, bạn sẽ biết nỗi đau của khách hàng là gì. Chính nỗi đau đó là nhu cầu của họ. Việc của bạn là tìm ra giải pháp để khắc phục nỗi đau ấy. Có được nó trong tay, kinh doanh thành công không còn quá khó.

Lối tắt khởi nghiệp - Dane Maxwell.

 

Những tư duy đang kìm hãm chúng ta

Trong kinh doanh, nỗi sợ là kẻ thù lớn nhất. Nếu bạn bị nó điều khiển, bạn sẽ không thể thực hiện được bất cứ điều gì để tạo nên một bước ngoặt trong sự nghiệp của mình. Chiến thắng cảm giác sợ hãi bên trong là bạn đã chạm được một tay đến chiếc cúp của thành công.

Cũng giống như khi cầu nguyện, đừng cầu mong mọi thứ trở nên dễ dàng với mình, hãy cầu mong cho mình có đủ dũng cảm để bước qua những thử thách. Cũng như khởi nghiệp, đừng trông chờ vào may mắn, may mắn là do bạn tự tạo. Nếu bạn không có đủ năng lực và niềm tin vào bản thân, cho dù may mắn trời ban có thực sự ghé thăm, bạn cũng sẽ không dám nắm bắt. Vì nỗi sợ bên trong bạn quá lớn.

 

Những vấn đề mà tôi vừa nhắc đến đều là tư duy nằm trong cuốn sách lối tắt khởi nghiệp. Nó chỉ là 2 trong 7 nội dung đắt giá mà Dane Maxwell muốn truyền tải đến cho độc giả của mình.

Lối tắt khởi nghiệp - Dane Maxwell,

Cụ thể đó là 7 chặng đường với 7 điểm nổi bật làm nên tên tuổi của cuốn sách.

Chặng đường thứ nhất: Bài học từ 3 viên đá nhỏ

Chặng đường thứ hai: Những thứ bạn không cần

Chặng đường thứ ba: Những thứ bạn thật sự cần

Chặng đường thứ tư: Bốn tư duy cốt lõi

Chặng đường thứ năm: 7 kỹ năng kinh doanh cơ bản

Chặng đường thứ sáu: 4 đẳng cấp doanh nhân

Chặng đường thứ bảy: 15 câu chuyện thành công từ con số 0

Những câu chuyện thành công, những bài học từ thất bại có giá trị tham khảo rất cao giúp chúng ta biết rõ điều mình cần và không cần làm để tiến nhanh đến điểm thành công. Nội dung của cuốn sách này hoàn toàn được tác giả đúc kết lại nhờ vào những trải nghiệm thực tế trong suốt hành trình khởi nghiệp và đào tạo của mình. Trân trọng giới thiệu đến bạn.

Nguồn: Reviewsach

JuJi

Tags:
0 bình luận

Những đêm không ngủ những ngày chậm trôi – A Crazy Mind

18/06/2021 | 2:30 chiều

Những đêm không ngủ những ngày chậm trôi – A Crazy Mind là cuốn sách của những nỗi đau tinh thần, những dòng tâm sự giấu kín không dễ gì nói ra. Cuốn sách là tập hợp những câu chuyện có thật của nhiều người khác nhau đang gặp phải các vẫn đề về tâm lý: trầm cảm, rối loạn lo âu, rối loạn lưỡng cực, … và những người đang học tập, làm việc trong ngành tâm lý học. 

madamchic.vn - Những đêm không ngủ những ngày chậm trôi - A Crazy Mind 1

Cuốn sách dành cho “Những ngày chậm trôi…”

Cuốn sách dành cho những ngày chậm trôi không phải là một cuốn tản văn với ngôn từ mượt mà, nhẹ nhàng có khả năng xóa tan những âu lo, muộn phiền, làm dịu đi những vết thương trong bạn. “Những đêm không ngủ, những ngày chậm trôi” là cuốn sách có khả năng làm đau bạn, đè nặng lên trái tim của bạn. Chiếm lấy khoảng thời gian chầm chậm của bạn để lắng nghe, thấu cảm với những con người không quen mặt, không biết tên. Để một người đang lạc quan sống lắng nghe câu chuyện của những người muốn tìm đến cái chết như một sự giải thoát.

Những nỗi đau tinh thần, hầu hết, đều là những nỗi đau không dám cất lời, không dám chia sẻ, kể cả với những người gần gũi, thân thuộc nhất là cha mẹ. Đó là nỗi đau “đánh rơi bản thân vào một ngày đã cũ” của một bạn học sinh cuối cấp, đã từng là một học sinh giỏi, nhưng rồi trượt dài theo chuỗi ngày chán nản với thành tích học tập bết bát, dù đã cố gắng nhưng đều không có hiệu quá, hơn cả là sự bất lực, bức bối, khó chịu chực chờ vỡ ra, những giọt nước mắt tuôn rơi ngay trong cơn mơ, những lần mở mắt mà chẳng muốn cất mình ngồi dậy, chẳng muốn sống thêm dù chỉ một ngày.

Đó là tâm sự giấu kín của một cô gái “hiền lành, ít nói, ngoan ngoãn, hiểu chuyện” trong mắt mọi người nhưng thực chất, sâu trong tâm hồn lại lo lắng rất nhiều, chịu đựng rất nhiều để làm vừa lòng người khác đến mức bị rối loạn lo âu. 

“Điều lặp đi lặp lại nhiều nhất trong cuốn sách là nỗi đau, thậm chí là nỗi đau đến cùng cực, nỗi đau đến mức người mang nỗi đau muốn từ giã sự sống. Nhưng kì diệu thay, từ thẳm sâu nỗi đau lại nở rộ những điều đẹp đẽ đến nghẹn ngào. Hóa ra tận cùng nỗi đau và tận cùng sự chống chọi là một lòng tha thiết sống, tha thiết bám rễ ở cuộc đời này”

Sau cùng điều họ làm đều là vượt qua, từ từ và kiên trì, thoát khỏi những âu lo, suy nghĩ, làm dịu bớt những nỗi đau tinh thần, để trở lại hòa nhập với thế giới, để đối mặt và viết ra những suy nghĩ giấu kín tận sâu trong cõi lòng đến mức dường như không thể chia sẻ cùng ai.

Đọc những dòng tâm sự ấy, cũng là chia sẻ và đồng cảm, và đương nhiên sẽ thấy nặng lòng, sẽ thấy những ngày chậm trôi được biết thêm một số phận, được sống thêm một cuộc đời, được trải nghiệm thêm một cảm giác, mở lòng hơn, nhân ái hơn.

Làm công việc của “một cái thùng rác”

“Làm nghề này, nhiều lúc con sẽ cảm thấy mình như một cái “thùng rác” bởi lúc thân chủ buồn, đau khổ nhất, họ tìm đến con để trút buồn phiền, khi hết buồn phiền thì họ cũng không cần con nữa. Những con cũng đừng buồn phiền vì điều đó, bởi giúp được một người trở về với đời sống tâm lý bình thường là con đã thành công rồi…”

Cuốn sách “Những đêm không ngủ, những ngày chậm trôi” không chỉ là những dòng tâm sự của những người mang trong mình những nỗi đau tinh thần mà còn là những chia sẻ của những người lắng nghe, thấu hiểu, xoa dịu và tìm hướng giải thoát cho những đớn đau ấy – những người theo ngành tâm lý. Họ cũng đau, vì họ là những người ôm trọn nỗi đau không thể gọi tên, không thể chia sẻ, trước khi tìm ra hướng giải quyết và vì vậy, “suy cho cùng, câu hỏi đúng đắn duy nhất trong nghề này không phải là có việc hay lương bao nhiêu. Mà phải là: Liệu bạn có thể chịu đau đến mức nào? Và trong bao lâu?”.

Ngành tâm lý, một ngành bị đánh giá một cách không đúng, không toàn diện là “tạp nham, bao đồng, lo chuyện thiên hạ hay đại loại thế” và đặc biệt là chưa được biết đến rộng rãi, lại có những con người sẵn sàng lựa chọn và đi theo, sẵn sàng tìm hiểu và khám phá với những lý do riêng, động lực riêng. Và, tất cả họ đều khẳng định “Tôi chưa từng hối hận”.

Những người trong cuộc nói những lời trong lòng

madamchic.vn - Những đêm không ngủ những ngày chậm trôi - A Crazy Mind 2

Những dòng chữ chạy trên trang sách không phải là những dòng trau chuốt, mượt mà, cũng không phải những dòng lãng mạn, bay bổng, đó là những tâm sự thực, những nỗi đau thực, những con chữ rút ruột mà nói ra, mỗi câu chuyện là một giọng điệu, đôi khi là của một học sinh, đôi khi là dòng hồi tưởng của một cô gái trưởng thành, có lúc lại là những lời trong sáng thơ ngây của một đứa trẻ phải chịu những nỗi đau tinh thần từ quá sớm, …; nói về việc chọn nghề, đó có thể là những suy nghĩ của một thạc sĩ, một du học sinh đã ra trường, cũng có thể là lời của một bạn sinh viên vẫn còn đang ngồi trên ghế nhà trường.

Đó là những câu chuyện, những mảnh đời được ghép nối lại trong một cuốn sách nhưng không vì thế mà rời rạc, tách biệt hoàn toàn mà luôn có những mối liên kết, trong những nỗi đau riêng vẫn tìm thấy đớn đau chung, trong những tuyệt vọng cùng cực vẫn tìm thấy niềm ham sống và cố gắng hòa nhập với sự sống, khi nói về những góc khuất của nghề vẫn toát lên một niềm yêu sâu sắc, mãnh liệt.

Nguồn: Reviewsach

JuJi

0 bình luận

Điềm tĩnh và nồng nhiệt “Lam” – Tsuji Hitonari

14/06/2021 | 2:30 chiều

Điềm tĩnh và nồng nhiệt “Lam” – Tsuji Hitonari. Tại Firenze, thủ phủ của vùng Toscana nước Ý, nơi thời gian như ngưng đọng lại để lưu giữ trọn vẹn sự cổ kính, đường nét nghệ thuật nguyên sơ từ thời Trung cổ, Phục hưng. Chàng trai trẻ Junsei đã từ Nhật Bản tới đây để học và làm việc về chuyên ngành phục chế tranh. Nhưng biến cố xảy ra, buộc anh rời Ý quay lại Nhật lần nữa. Suốt hành trình rong ruổi ấy, chưa khi nào, Junsei nguôi ngoai nỗi nhớ thương Aoi, người con gái anh đã yêu bằng trọn vẹn sự nồng nhiệt tuổi trẻ cùng lời ước hẹn giữa hai người yêu nhau, ngỡ là vu vơ thủa nào.

(Điềm tĩnh và nồng nhiệt – Lam là cuốn tiểu thuyết nằm trong tập tiểu thuyết 2 tập Tsuji Hitonari viết chung với Ekuni Kaori. Phần Lam viết về Junsei còn phần Đỏ do Ekuni Kaori chắp bút, viết về Aoi, mối tình thời đại học của Junsei.)

madamchic.vn - Điềm tĩnh và nồng nhiệt Lam – Tsuji Hitonari

Điềm tĩnh

Thành phố này lúc nào cũng tràn nắng.

Thật khác với Milano, gần như luôn chìm trong màn mưa trắng xóa đất trời.

Thành phố này lúc nào thời gian cũng như ngừng lại, từ thời Trung cổ, hay thời Phục hưng, trong từng nếp nhà, từng viên gạch trên đường phố, từng bức họa vẫn được phục dựng mỗi ngày để Firenze, mãi là thành phố của lịch sử.

Thật khác với Milano, bên cạnh chứng tích thời gian, mỗi ngày vẫn cựa mình phát triển cùng dòng chảy cuộc sống.

Firenze chan hòa ánh nắng, Firenze bị thời gian bỏ quên, Firenze mang theo nỗi nhớ thương quay quắt, khắc khoải của một chàng trai về lời hẹn ước vu vơ năm nào. Firenze ấy, là lịch sử, là hiện thực và cũng là tương lai của chàng trai hết mực điềm tĩnh có tên Junsei.

Junsei điểm tĩnh lắm. Sự điềm tĩnh đấy anh đã sớm thể hiện ngay ở niềm đam mê vẽ bầu trời từ thủa thiếu thời. Junsei nhìn bầu trời, hòa mình vào nền trời tại mỗi khoảnh khắc, thời gian, địa điểm anh đi qua để nhận ra từng góc độ, sắc độ, thậm chí, có thể là chính là “tâm trạng” của bầu trời nơi đấy.

Nếu đơn thuần chỉ là người làm nghệ thuật thôi, hẳn Junsei không thể có được cái nhìn, cảm quan tinh tế đến thế mà anh phải sâu sắc và “tĩnh” như thế nào?

Nói sao thì nói, lý do lớn nhất khiến tôi thích thành phố này là bởi sự phóng khoáng và rộng lượng của bầu trời. Một bầu trời bình thường thôi, thế mà chỉ cần ngước lên nhìn, trái tim tôi lại được dịu dàng vỗ về.

Nhưng cuối cùng, Junsei cũng không trở thành họa sĩ chuyên vẽ bầu trời như ước mơ tuổi trẻ.

Từ Tokyo, Junsei đến Firenze học hỏi và trở thành thợ phục chế tranh chuyên nghiệp. Công việc gắn liền với quá khứ, tại thành phố lưu đọng thời gian ký ức, càng khiến Junsei thêm chìm vào sự điềm tĩnh, lặng thầm.

Từ Tokyo, Junsei gác lại mơ ước một thủa sôi nổi như gác lại đau thương và cả tình yêu tại thành phố cố quốc của anh để tới Firenze, kiếm tìm một tương lai mới. Mà rồi, anh lại càng thêm chìm sâu vào thời không của khổ đau, dằn vặt, vào ký ức càng cố quên lại càng hiện lên lúc chập chờn trong giấc mộng, lúc rõ nét khi anh đứng dưới chân nhà thờ lớn, khi lại bật thốt thành tiếng lúc anh chẳng thể phân biệt thực tại – quá khứ.

Rồi từ Firenze, Junsei quay về Tokyo sau biến cố công việc. Lần trở lại này chẳng thể chữa lành vết thương lòng trong Junsei nhưng đủ để anh tìm thấy những câu trả lời giữa những ngổn ngang, bộn bề, tìm thấy một phần linh hồn đã mất, và tìm thấy cả sự điềm tĩnh để đón nhận hiện thực, tương lại.

Junsei tài năng. Junsei sâu sắc. Junsei tinh tế. Junsei cũng hết mực điềm tĩnh. Sự điềm tĩnh của một con người vốn huyết quản vẫn âm ỉ chảy dòng máu nghệ thuật. 

madamchic.vn - Điềm tĩnh và nồng nhiệt Đỏ – Ekuni Kaori

*Cre: Nhã Nam NHO XANH

Nồng nhiệt

Junsei điềm tĩnh. Và Junsei nồng nhiệt.

Khác với Aoi, sự nồng nhiệt mang sắc Đỏ. Sự nồng nhiệt của Junsei mang sắc Lam, sắc của bầu trời. Bầu trời Junsei từng khao khát khắc họa trên khung giấy hay khung vải vẽ. Bầu trời đã từng bảo bọc Junsei hết lần này đến lần khác, kẻ cả khi anh đã quyết định không theo con đường sáng tạo nghệ thuật nữa. Bởi thế, sự nồng nhiệt của Junsei cũng như rộng mở hơn một Aoi vẫn mãi khép mình cùng dòng cảm xúc sôi nổi sau nỗi buồn bã, cô đơn. Sự nồng nhiệt đó, tựa thành phố Firenze, một thành phố lịch sử, trầm lặng như vậy, nhưng lúc nào cũng chan hòa ánh nắng.

Quả thực, dù Junsei trầm lặng đến đâu, thì sự nồng nhiệt của anh, vẫn dễ dàng nhận thấy và ảnh hưởng đến những người xung quanh.

Junsei điềm tĩnh bên giá vẽ, bên bức tranh chứa đựng linh hồn người cố họa sĩ, chứa đựng bao câu chuyện trải dòng thời gian. Nhưng Junsei cũng nồng nhiệt khôn cùng khi tỉ mỉ gọt giũa từng lớp bột quá khứ đã bong tróc để phủ lên lớp màu thực tại. 

Junsei điềm tĩnh ở suy nghĩ, ở nỗi đau anh luôn gắng chôn chặt nơi sâu thẳm trái tim. Nhưng tới tận cùng, Junsei vẫn là một chàng trai trẻ hết mực nồng nhiệt. Nồng nhiệt trong hành động, trong sáng tạo, trong tình yêu cùng khát khao giao hòa, giao cảm với cuộc đời.

Cả trong tình yêu, Junsei cũng nồng nhiệt như thế. Anh thương và yêu hết mình. Tuy nhiên, đến cuối cùng, Junsei vẫn là một chàng trai dám tiến, dám lùi, dám đối mặt, dám nói, dám từ chối, dám buông bỏ và dám tin tưởng lời hẹn ước ngỡ chỉ là thoảng qua ngày nào.

Junsei đau buồn. Junsei cô đơn. Bởi Junsei vừa mang số phận người con lưu vong, vừa phải sớm chịu cảnh cô độc sống thiếu tình thương.

Nhưng cũng vì Junsei đơn độc, điềm tĩnh mà anh lại càng nồng nhiệt, mạnh mẽ, khát khao nhiều hơn. Khát khao được thấu hiểu, yêu và được yêu. Khát khao được đóng vai trò tựa như dấu gạch nối, đứng ở thực tại mà nối kết ký ức, tương lai.

Junsei vẫn tự hỏi, anh “phục chế” quá khứ qua mỗi bức tranh, vậy ai sẽ là người “phục chế” quá khứ cho anh. Một người làm nghề phục chế như anh, phải làm thế nào mới chữa lành vết thương hằn sâu nơi tiềm thức của bản thân anh đây? Nhưng rồi, chính anh tự nhận ra, dù phải vật mình trong đau đớn hơn nữa, cũng chỉ có anh mới có thể cứu rỗi bản thân, chỉ có anh, mới phục chế được phần “cái tôi Junsei” đã phong kín lại ở Tokyo năm xưa.

Bởi, anh là Junsei.

Junsei đã mơ ước trở thành họa sĩ chuyên vẽ bầu trời. Junsei hiện tại đang “phục chế” quá khứ qua đôi tay, ánh mắt người nghệ sĩ. Junsei của quá khứ. Junsei của hiện tại. Junsei của tương lai. Junsei của Aoi. Và Junsei của Tsuji Hitonari. “Vì thành phố này không có một chút gì gọi là tương lai cả, nên chỉ cần có một tương lai không phải là số 0 thì Junsei vẫn còn hạnh phúc đấy.”

madamchic.vn - Điềm tĩnh và nồng nhiệt Đỏ – Ekuni Kaori 2

*Cre: Nhã Nam thư quán

Những người yêu nhau cuối cùng sẽ tìm thấy nhau

Đọc hơn 200 trang của tiểu thuyết Điềm tĩnh và nồng nhiệt – Lam, hẳn không ít độc giả sẽ bật thốt câu hỏi: Liệu rằng Junsei có thật sự yêu Memi không?

Câu trả lời, chắc chắn là có.

Junsei đã yêu Memi bằng cả sự điềm tĩnh của một chàng trai mang nhiều đớn đau, thương tổn. Chỉ rằng, tình yêu anh dành cho Memi, vắng bóng khía cạnh nồng nhiệt vốn là sự cộng hưởng của hai nửa tâm hồn.

Bởi, trọn vẹn sự nồng nhiệt kia, Junsei đã dành cho Aoi, cũng như Aoi đã dành cho Junsei sự nồng nhiệt vẫn luôn phong kín trong tâm hồn cô vậy. Bởi Aoi, là mảnh ghép còn thiếu của tâm hồn Junsei. Cũng như Junsei, vẫn luôn là mảnh ghép khuyết thiếu của tâm hồn Aoi vậy.

Junsei bước lên tầng cao nhất của nhà thờ lớn tại Firenze. Junsei gặp lại Aoi, tất cả vốn như sự sắp đặt của định mệnh, rằng những người yêu nhau, đồng cảnh, đồng cảm, chắc chắn sẽ tìm thấy nhau. 

“Có gì giữa điềm tĩnh và nồng nhiệt? Có gì giữa tình yêu và sự cô độc?”

Đó là câu hỏi chính tác giả Tsuji Hitonari đã đặt ra trong lời kết cuốn tiểu thuyết có hoàn cảnh sáng tác cùng cấu trúc khá đặc biệt này. Và đây, hẳn cũng là câu hỏi mỗi cá nhân trong tác phẩm của ông, chẳng riêng gì Junsei vẫn mãi kiếm tìm.

Như Memi, nồng nhiệt mà vô cùng yếu đuối. Như ông nội của Junsei, vui tươi mà sâu sắc, thâm trầm. Như cô Giovanna, điềm tĩnh đến vậy mà thẳm sâu trong cô, có lẽ luôn cồn lên sự nồng nhiệt giữa nỗi cô đơn, hoang vắng nơi thành phố Firenze nhuốm màu lịch sử…

Điềm tĩnh và nồng nhiệt – Đỏ

Điềm tĩnh và nồng nhiệt – Lam

Hai cuốn sách, cũng tựa như hai nửa khuyết thiếu của nhau, như tâm hồn Aoi và Junsei vậy đấy.

Nguồn: Reviewsach

JuJi

0 bình luận

Điềm tĩnh và nồng nhiệt “Đỏ” – Ekuni Kaori

10/06/2021 | 2:30 chiều

Điềm tĩnh và nồng nhiệt “Đỏ” – Ekuni Kaori. Tại Milano, những cơn mưa trắng trời cứ kéo dài mãi không dứt. Mưa phủ lên khung cảnh thành phố này một màu bình lặng, trầm buồn. Nơi đấy, cô gái trẻ Aoi, cũng mang tâm trạng u buồn như màn mưa phủ trắng Milano. Aoi sống cuộc sống yên bình bên chàng bạn trai người Mỹ nhưng trái tim cô luôn cồn lên sự nồng nhiệt cô vẫn cố đè nén sau đau thương tuổi trẻ, với mối tình đầu mãi là một nửa còn thiếu trong cuộc đời Aoi.

(Điềm tĩnh và nồng nhiệt – Đỏ là cuốn tiểu thuyết nằm trong tập tiểu thuyết 2 tập Ekuni Kaori viết chung với Tsuji Hitonari. Phần Đỏ viết về Aoi, phần Lam do Tsuji Hitonari chắp bút, viết về Junsei, mối tình thời đại học của Aoi.)

Điềm tĩnh

Sự thật đơn giản rằng cuộc đời con người được tạo nên ở nơi người đó sống…

Đó là lời tâm sự cuối cuốn tiểu thuyết Điềm tĩnh và nồng nhiệt – Đỏ của chính tác giả Ekuni Kaori tại một tiệm latteria ở thành phố Milano, nước Ý. Và đấy, có lẽ cũng là lý giải cô dành cho phần “điềm tĩnh” của riêng cô gái mang tên Aoi lẫn sự “điềm tĩnh” phủ trọn lên tác phẩm này, vào một buổi chiều lạnh lẽo, mây giăng ảm đạm.

Thật vậy, tựa đề cuốn sách: Điềm tĩnh và nồng nhiệt, mà trong mối tương quan ngang hàng ấy, sự “điềm tĩnh” được đặt lên trước sự “nồng nhiệt”, như đã mở ra cả một không gian của tĩnh lặng, điềm đạm, yên bình; không gian của cảnh, cũng là không gian của tâm hồn con người.

Đấy là nước Ý, một trong những cái nôi của nền văn minh phương Tây, đến ngày nay vẫn còn lưu dấu lịch sử, thậm chí, thời gian tựa hồ đã bỏ quên đất nước này khi người ta soi bóng mình lên những di sản nghệ thuật được lưu giữ ở mọi cung đường, ngõ phố. Và Milano, thành phố thuộc miền Bắc nước Ý cũng không phải ngoại lệ.

Nơi ấy có khu nhà thờ lớn Aoi vẫn thường ngồi đọc sách trong công viên; có thư viện lớn nơi Aoi vẫn tới mượn sách rồi chìm vào bầu không khí tĩnh tại của hàng dãy sách vương màu ký ức; có cửa hàng gia công và bán những món trang sức cổ Aoi đang làm việc bán thời gian; có những ngày mưa trường diễn không ngơi nghỉ khiến tâm trạng Aoi cũng trầm xuống theo như tiết trời phủ trắng…

Milano nhuộm màu thời gian, quá khứ, lịch sử. Milano lặng lẽ cựa mình theo nhịp sống hiện đại. Milano ấy, là nơi Aoi đã theo cha mẹ lưu lạc từ Nhật Bản xa xôi đến đó, lớn lên, trưởng thành. Là nơi Aoi đã rời đi để tìm về một phần cố hương cô đánh mất, cũng là nơi Aoi trở lại như tìm về tấm kén, bảo bọc lấy cô sau những đau thương tuổi trẻ cô trải qua.

Là nơi có những người thân, người bạn, dẫu rằng chẳng thể chạm tới đáy sâu tâm hồn Aoi nhưng vẫn là chỗ dựa, để một Aoi tràn đầy thương tổn cùng nỗi sầu đau của kẻ viễn xứ tựa vào khi yếu lòng. Và Milano ấy, cũng là nơi đã diễn ra mối tình kéo dài hơn 3 năm giữa Aoi với Marvin, chàng trai dịu dàng, ấm áp người Mĩ.

Tất cả, đã làm nên một Aoi điềm tĩnh hết mực. Điềm tĩnh đến mức khép kín, điềm tĩnh tới nỗi cô gái ấy đã tự nhận về bản thân tất cả đớn đau một người con gái, một người phụ nữ có thể trải qua mà chẳng rơi một giọt nước mắt. Sự điềm tĩnh của Aoi, như tạc, như hòa vào màn mưa của Milano, thấm dần lên cảnh vật, lên từng vật dụng dưới những mái nhà cô sinh sống. Một sự điềm tĩnh lẫn vào bóng tối những đêm cô đã lặng mình thật lâu trong căn bếp vắng.

Quả thực, nét điềm tĩnh của Milano, đã hóa thành sự điềm tĩnh của cô gái Aoi từ thủa thiếu thời sớm mang trong tâm nỗi buồn của người sớm lưu vong miền viễn xứ rồi đằm lại, thành nỗi buồn lớn của người phụ nữ đã đánh mất một phần tâm hồn, một phần cái tôi, đang vừa trốn chạy quá khứ, vừa gắng gượng tìm lại bản ngã đã lạc về nơi xa, lạc vào những cơn ác mộng kéo dài không dứt.

“Tôi mơ thấy ác mộng từ hồi nhỏ. Giấc mơ của tôi đầy chết chóc, côn trùng, ma, bạo lực, trong mơ tôi vô cùng yếu ớt. Tôi không phải một đứa bé mít ướt, nhưng mỗi lần gặp ác mộng tôi lại khóc nức nở. Dù mẹ có an ủi tới đâu, bố có mắng mỏ cỡ nào, tôi vẫn không ngừng khóc.”

*Cre: Nhã Nam thư quán

Nồng nhiệt

Aoi điềm tĩnh, trầm lặng lắm. Nhất là khi Aoi từ Nhật quay trở lại Milano sau quãng thời gian cô về Nhật học tập. Những người quen biết Aoi trước đó đều nói, cô đã thay đổi rồi. Ngày một thêm lặng lẽ, “buồn bã, khép kín”. Nhưng… Aoi ngày xưa vẫn thế, bây giờ vẫn vậy. Luôn mang nặng ở miền vô thức cái buồn bảng lảng của con người thiếu vắng một nơi chốn thật sự “để về”, một bóng hình thật sự là “quê hương.”

Tuy nhiên, Aoi điềm tĩnh đến thế, cũng có khoảng thời gian, cô đã sống bằng tất cả sự nồng nhiệt tuổi trẻ đầy những khao khát tình yêu, đam mê giao hòa, giao cảm với con người, cuộc đời. Đó là lúc, Aoi gặp được Junsei, người đàn ông tựa như một nửa Aoi vẫn luôn kiếm tìm. Chàng trai đồng cảnh và đồng cảm với Aoi trên mọi phương diện: cũng mang thân phận của người lưu vong nơi đất khách từ thơ ấu; tìm về cố hương với khát vọng tìm lại một phần khuyết thiếu trong tâm hồn; nhất là nét điềm tĩnh như là sự tổng hòa của trái tim con người Nhật Bản truyền thống với cảm tình của những người lạc bước nơi xứ người.

Aoi gặp Junsei, yêu Junsei và đánh thức trong cô sự nồng nhiệt tưởng chừng ngủ quên. Hay vốn Aoi chính là một con người nồng nhiệt như thế. Sự nồng nhiệt ẩn sau vẻ ngoài điềm tĩnh, đơn côi. Để rồi chỉ cần một cơn gió định mệnh thoảng qua, sẽ như thổi bùng ngọn lửa nhiệt huyết vẫn nằm tại nơi sâu nhất trong cõi lòng Aoi?

Chữ “nồng nhiệt” nằm sau chữ “điềm tĩnh”, đi cùng màu “đỏ”, tựa như sự phác họa chính phần cá tính nội tâm đầy phức tạp của Aoi. Aoi che giấu sự nồng nhiệt kia, bằng vẻ buồn bã, đơn côi như cô đã trốn chạy phần đau thương nhất cô vẫn luôn chôn chặt gần chục năm trời sau khi chia tay Junsei.

Aoi buồn thương. Aoi đơn côi. Aoi đơn độc. Và Aoi chẳng thể tin tưởng bất cứ ai dù không ít lần, cô đã muốn dang tay níu giữ những điều thân quen bên cạnh; dù không ít lần cô đã muốn bật thốt lên những điều thầm kín.

Aoi nồng nhiệt. Aoi cũng đầy những mâu thuẫn khiến cô tự dằn vặt bản thân, khiến cô tự làm thương tổn vết sẹo ký ức đã đóng vảy trong tâm trí.

Aoi phức tạp đến thế, giằng xé đến vậy, nên… có lẽ, sẽ thật khó để hiểu, cũng thật khó để độc giả cảm thông cho một Aoi dường như cứ mãi im lặng và trốn chạy như vậy.

Nhưng một Aoi như thế, mới thật sự là Aoi, Aoi của riêng Junsei, Aoi của riêng Ekuni Kaori. Một Aoi dẫu có yếu đuối trong cái cắn môi mãi lặng im thì Aoi vẫn thật mạnh mẽ trong quyết định dám yêu, dám sống, dám buông bỏ và cũng dám tiến lên.

Như điềm tĩnh và nồng nhiệt, hai thái cực đối lập nhau đã cùng tồn tại trong một cuốn tiểu thuyết và tồn tại, trong con người, tâm hồn Aoi.

madamchic.vn - Điềm tĩnh và nồng nhiệt Đỏ – Ekuni Kaori

*Cre: Nhã Nam NHO XANH

Những người yêu nhau cuối cùng sẽ tìm thấy nhau

Đọc hơn 200 trang của tiểu thuyết Điềm tĩnh và nồng nhiệt – Đỏ, có lẽ, không ít độc giả sẽ tự bật thốt câu hỏi, liệu Aoi có thật sự yêu Marvin không?

Câu trả lời, hẳn là có. Aoi đã yêu Marvin bằng tất cả sự điềm tĩnh của một người phụ nữ trải đủ cung bậc hạnh phúc, đau thương tuổi trẻ. Chỉ rằng, tình yêu Aoi dành cho Marvin thiếu đi sự nồng nhiệt, nên tình yêu đó, khó lòng trọn vẹn. Chỉ rằng, đến cuối cùng, Marvin không phải mảnh ghép tâm hồn cho một Aoi “buồn bã, đơn côi” mà cũng rất mực đam mê, khao khát.

Bởi, phần “nồng nhiệt” ít người biết tới kia, Aoi đã dành riêng cho Junsei, cho Junsei của riêng cô rồi.

Aoi trở về với Junsei, trở về với lời hẹn ước ngỡ rằng vu vơ năm xưa, như chính cách, cô vượt thoát quá khứ, để có thể mạnh mẽ bước đi dưới ánh mặt trời; cũng như việc tất yếu cô phải làm, để tìm về sự “nồng nhiệt” cô như đã phong kín trong chiếc hộp Pandora hồi cô còn sống ở Tokyo. Hay, đó cũng như định mệnh, của những người yêu nhau cuối cùng sẽ tìm thấy nhau. “Và một sự thật đơn giản khác rằng trái tim con người luôn ở nơi mà nó muốn ở.

Và không chỉ Aoi, mỗi cá nhân xuất hiện trong tiểu thuyết Điềm tĩnh và nồng nhiệt – Đỏ, đều như mang trong tâm hai thái cực đối lập nhau đó. Cả Marvin, cả chị gái Marvin – Angela, cả người bạn Daniela của Aoi hiện đang có một cuộc sống gia đình đầy viên mãn…

Họ “điềm tĩnh và nồng nhiệt”, bởi mỗi người sống trên cuộc đời, vẫn luôn vận động, đi lên, chẳng ai có thể đứng yên một chỗ khi cuộc sống vẫn mãi xoay vần. Họ “đi”, tìm cái về một cái tôi bản ngã, hay khẳng định cái tôi, trong cõi lòng một con người, là mảnh ghép khuyết thiếu của trái tim, tâm hồn họ; hay đơn thuần, chỉ là một “chỗ”, để họ nhận ra, đó là nơi, họ có thể dừng chân trên bước đường còn lắm đau khổ, gian truân.

Nguồn: Reviewsach

JuJi